Nhưng rồi một ngày kia, ngày 20-12-2014(tức 29/10 âm lịch) bố con mình không bao giờ con được gặp cụ nữa rồi, cụ đi mà bố về không kịp. Ngồi trên xe, bố được báo là cụ đi rồi, một cảm giác buồn tủi và dằn vặt trong da diết của bố. Bố muốn con hiểu được lúc đó bố hụt hẫng và đau lòng thế nào. Con còn quá nhỏ, ngày cụ mất con không về được, chỉ mẹ con về chịu tang cụ nội con. Mong muốn ngày con về với cội nguồn, về với quê cha, nơi đó là quê hương của bố, ông bà nội, các cụ gia tiên, họ hàng...Trong tâm trí bố lại văng vẳng bên tai câu hát thiết tha "Người ơi hãy về":
Hãy yêu hỡi người dù quê ta đất cằn đá sỏi
Hãy thương hỡi người sông vắng lẻ loi con đò
Hãy tin hỡi người sương gió không hề nhạt phai
Câu hát ru lòng ta người ơi người có hay
Trên đồng nắng đổ bạc vai áo ai
Lúa vàng vẫn đợi ai ghé thăm
Ai chờ dẫu người đi xa thật xa
Câu hát ru lòng ta ơi người ơi hãy về
Hãy yêu hỡi người giọt mồ hôi ướt vai gầy áo mẹ
Hãy thương hỡi người trưa vắng nghe lũy tre rì rào
Hãy tin hỡi người năm tháng không hề nhạt phai
Câu hát ru lòng ta người ơi người có hay
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Nguoi-Oi-Hay-Ve-Tan-Nhan/ZWZCAAB9.html
Hãy thương hỡi người sông vắng lẻ loi con đò
Hãy tin hỡi người sương gió không hề nhạt phai
Câu hát ru lòng ta người ơi người có hay
Trên đồng nắng đổ bạc vai áo ai
Lúa vàng vẫn đợi ai ghé thăm
Ai chờ dẫu người đi xa thật xa
Câu hát ru lòng ta ơi người ơi hãy về
Hãy yêu hỡi người giọt mồ hôi ướt vai gầy áo mẹ
Hãy thương hỡi người trưa vắng nghe lũy tre rì rào
Hãy tin hỡi người năm tháng không hề nhạt phai
Câu hát ru lòng ta người ơi người có hay
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Nguoi-Oi-Hay-Ve-Tan-Nhan/ZWZCAAB9.html











Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét