Sam sinh vào mùa thu, lúc con sinh mới lập thu và giờ là cuối thu.
Người hỡi mùa thu rồi sẽ qua
Như gió heo may báo chuyển mùa
Mai kia mỗi độ mùa thu đến
Nhìn lá vàng rơi nhớ chuyện xưa!
Các cụ bảo con được mùa sinh. Bố thì nghĩ cái mùa này mát mẻ, không khí thu trong trẻo thoáng đạt cho con người ta nhiều cảm xúc và chan chứa tình thân thương... Điều đó hiện đúng với nhà mềnh, nhất là lúc này bố đang phải xa hai mẹ con. Đi làm cả ngày vất vả, về nhà lặng lẽ một mình với căn nhà trống rỗng, thật hụt hẫng với sự thiếu vắng hơi ấm của người thân. Rồi hằng đêm, bố giật mình tỉnh giật vì nhớ con, và day dứt về những điều mẹ mìn con than vãn mà nghẹn ngào.
Đêm buồn lẻ bóng bơ vơ
Người xa xót vợ thương con nợ lòng
Nhớ con ánh mắt nụ cười
Tiếng mẹ gắt cáu mặt mày không tươi!
Sam lúc này không con háu ăn, hay gắt hờn khóc quấy nhiều. Cả nhà rất phiền lòng và lo lắng. Nội thì ở xa nên thương cháu, ngoại con thì lúc này công việc quá bận nên bố rất suy nghĩ. Bố ở xa nên điều đó tăng lên theo nếp nhăn, và tóc bố bạc nhiều hơn rồi đấy. Chỉ có mấy ngày cuối tuần rảnh để ở bên Sam, có vẻ hai bố con hợp nhau nên chơi với bố Sam rất phởn. Điều đó thật là niềm an ủi lớn với bố
Sam hai chân 2 bóng tung tăng phởn